過於海舶得邁寄書酒作詩遠和之皆粲然可觀子

宋代 蘇軾
我似老牛鞭不動,雨滑泥深四蹄重。 汝如黃犢走卻來,海闊山高百程送。 庶幾門戶有八慈,不恨居鄰無二仲。 他年汝曹笏滿床,中夜起舞踏破瓮。 會當洗眼看騰躍,莫指痴腹笑空洞。 譽兒雖是兩翁癖,積德已自三世種。 豈惟萬一許生還,尚恐九十煩珍従。 六子晨耕簞瓢出,眾婦夜績燈火共。 春秋古史乃家法,詩筆離騷亦時用。 但令文字還照世,糞土腐餘安足夢。
shì lǎo niú biān dòng   huá shēn zhòng  
huáng zǒu què lái   hǎi kuò shān gāo bǎi chéng sòng  
shù mén yǒu   hèn lín èr zhòng  
nián cáo mǎn 滿 chuáng   zhōng wèng  
huì dāng yǎn kàn téng yuè   zhǐ chī xiào kōng dòng  
ér suī shì liǎng wēng   sān shì zhǒng  
wéi wàn shēng huán   shàng kǒng jiǔ shí fán zhēn cóng  
liù chén gēng dān piáo chū   zhòng dēng huǒ gòng  
chūn qiū shǐ nǎi jiā   shī sāo shí yòng  
dàn lìng wén hái zhào shì   fèn ān mèng