過猷講主桑瀆精舍

宋代 陸游
寂寞衡門傍水開,放翁曳杖此徘徊。 林疏時見釣篷過,風急忽聞菱唱來。 講罷繩床懸塵柄,齋余童子供茶杯。 解衣許我閒摩腹,又作幽窗夢一回。
héng mén bàng shuǐ kāi   fàng wēng zhàng pái huái
lín shū shí jiàn diào péng guò   fēng wén líng chàng lái
jiǎng shéng chuáng xuán chén bǐng   zhāi tóng gōng chá bēi
jiě xián   yòu zuò yōu chuāng mèng huí