過楊解元看古梅

宋代 韓淲
春風晴日草玄家,城北坡陀一徑斜。遠以雲山供境界,靜惟書籍是生涯。 敲門忽有醉吟客,隔屋初無桃李花。夭矯龍蛇饒古意,孤芳真足對年華。
chūn fēng qíng cǎo xuán jiā   chéng běi tuó jìng xié yuǎn yún shān gōng jìng jiè jìng   wéi shū shì shēng    
qiāo mén yǒu zuì yín   chū táo huā yāo jiǎo lóng shé ráo   fāng zhēn duì nián huá