過徐醫

清代 戴梓
積雪依山徑,沖寒一訪君。到門瞻石壁,入座拂松雲。 貌古知懷道,談深悚異聞。稚兒時有疾,何以慰殷勤。
xuě shān jìng   chōng hán fǎng jūn dào mén zhān shí   zuò sōng yún
mào zhī huái dào   tán shēn sǒng wén zhì ér shí yǒu   wèi yīn qín