郭熙秋山平遠二首
目盡孤鴻落照邊,遙知風雨不同川。
此間有句無人見,送與襄陽孟浩然。
木落騷人已怨秋,不堪平遠發詩愁。
要看萬壑爭流處,他日終煩顧虎頭。
mù
目
jǐn
盡
gū
孤
hóng
鴻
luò
落
zhào
照
biān
邊
,
yáo
遙
zhī
知
fēng
風
yǔ
雨
bù
不
tóng
同
chuān
川
。
cǐ
此
jiān
間
yǒu
有
jù
句
wú
無
rén
人
jiàn
見
,
sòng
送
yǔ
與
xiāng
襄
yáng
陽
mèng
孟
hào
浩
rán
然
。
mù
木
luò
落
sāo
騷
rén
人
yǐ
已
yuàn
怨
qiū
秋
,
bù
不
kān
堪
píng
平
yuǎn
遠
fā
發
shī
詩
chóu
愁
。
yào
要
kàn
看
wàn
萬
hè
壑
zhēng
爭
liú
流
chù
處
,
tā
他
rì
日
zhōng
終
fán
煩
gù
顧
hǔ
虎
tóu
頭
。