國香

宋代 張儼
空谷幽人。曳冰簪霧帶,古色生春。結根未同蕭艾,獨抱孤貞。自分生涯淡薄,隱蓬蒿、甘老山林。風煙伴憔悴,冷落吳宮,草暗花深。霽痕消蕙雪,向崖陰飲露,應是知心。所思何處,愁滿楚水湘雲。肯信遺芳千古,尚依依、澤畔行吟。香痕已成夢,短操誰彈,月冷瑤琴。
kōng yōu rén bīng zān dài   shēng chūn jié gēn wèi tóng xiāo ài   bào zhēn fēn shēng dàn   yǐn péng hāo gān lǎo shān lín fēng yān bàn qiáo cuì   lěng luò gōng   cǎo àn huā shēn hén xiāo huì xuě   xiàng yīn yǐn   yìng shì zhī xīn suǒ chǔ   chóu mǎn 滿 chǔ shuǐ xiāng yún kěn xìn fāng qiān   shàng pàn xíng yín xiāng hén chéng mèng   duǎn cāo shuí dàn   yuè lěng yáo qín