過吳淞

宋代 韓淲
家住楚溪口,幾年臥雲峰。春風此行邁,煙樹五湖東。 無因見范蠡,危亭只垂虹。逃名匪難事,浪曰陶朱公。 倉皇誠自污,商賈聊長雄。庶幾收伯圖,不見前日功。 欲富果本心,是豈計未終。我疑滑稽甚,視彼如兒童。 西子有底好,尚有歡笑同。扁舟汎長波,自足成老翁。
jiā zhù chǔ kǒu   nián yún fēng chūn fēng xíng mài yān   shù dōng    
yīn jiàn fàn   wēi tíng zhǐ chuí hóng táo míng fěi nán shì làng   yuē táo zhū gōng    
cāng huáng chéng   shāng liáo cháng xióng shù shōu   jiàn qián gōng    
guǒ běn xīn   shì wèi zhōng huá shén shì   ér tóng    
西 yǒu hǎo   shàng yǒu huān xiào tóng piān zhōu fàn cháng   chéng lǎo wēng