過烏沙望大塘石峰

宋代 楊萬里
城中長恨不見山,出城見山如等閒。 曹溪過了過岑嶺,不惟山粗石仍獷。 山如可師癩滿頂,石如陳三癭聯頸。 一路令人眼不開,眼開令人悶不醒。 烏沙未到一溪橫,水清見底心已清。 大塘六峰爭出迎,水精筆架琉璃屏。 兩峰玉筍初出土,三峰冰盤釘角黍。 新峰新琢金慱山,霧作沉煙雲作縷。 忽然前岡平截斷,萬丈青炎余寸許。 山神解憐客子愁,平地跳出蒼琳璆。 更借天公修月斧,神工一夜忙琱鎪。 近看定何者,遠看真可畫。 山神自賀應自詫,古來此地無車馬。
chéng zhōng cháng hèn jiàn shān   chū chéng jiàn shān děng xián  
cáo guò le guò cén lǐng   wéi shān shí réng guǎng  
shān shī lài mǎn 滿 dǐng   shí chén sān yǐng lián jǐng  
lìng rén yǎn kāi   yǎn kāi lìng rén mèn xǐng  
shā wèi dào héng   shuǐ qīng jiàn xīn qīng  
táng liù fēng zhēng chū yíng   shuǐ jīng jià liú li píng  
liǎng fēng sǔn chū chū   sān fēng bīng pán dīng jiǎo shǔ  
xīn fēng xīn zhuó jīn tuán shān   zuò chén yān yún zuò  
rán qián gāng píng jié duàn   wàn zhàng qīng yán cùn  
shān shén jiě lián chóu   píng tiào chū cāng lín qiú  
gèng jiè tiān gōng xiū yuè   shén gōng máng diāo sōu  
jìn kàn dìng zhě   yuǎn kàn zhēn huà  
shān shén yīng chà   lái chē