過雙峰寺
一雙螺髻倚雲端,嵐氣飛空浸碧湍。地暖草芽先欲吐,峰高雪影未全殘。
金鈴語斷東風細,石鼎香消夜雨寒。幾度到來難便去,何時結屋倚松巒。
yī
一
shuāng
雙
luó
螺
jì
髻
yǐ
倚
yún
雲
duān
端
,
lán
嵐
qì
氣
fēi
飛
kōng
空
jìn
浸
bì
碧
tuān
湍
。
。
dì
地
nuǎn
暖
cǎo
草
yá
芽
xiān
先
yù
欲
tǔ
吐
,
fēng
峰
gāo
高
xuě
雪
yǐng
影
wèi
未
quán
全
cán
殘
。
。
jīn
金
líng
鈴
yǔ
語
duàn
斷
dōng
東
fēng
風
xì
細
,
shí
石
dǐng
鼎
xiāng
香
xiāo
消
yè
夜
yǔ
雨
hán
寒
。
。
jǐ
幾
dù
度
dào
到
lái
來
nán
難
biàn
便
qù
去
,
hé
何
shí
時
jié
結
wū
屋
yǐ
倚
sōng
松
luán
巒
。
。