郭守冰花詩

宋代 孫覿
雲藏紅樹三生緣,地涌青蓮諸佛現。又見冰華此夜開,一蓋亭亭倚天半。 月中桂樹影婆娑,海底珊瑚光璀璨。褰簾已化白銀闕,照室盡成青玉案。 懸知不受眾目憐,端為使君娛一盼。何用孤松腹上生,行向三槐庭下見。
yún cáng hóng shù sān shēng yuán   yǒng qīng lián zhū xiàn yòu jiàn bīng huá kāi   gài tíng tíng tiān bàn    
yuè zhōng guì shù yǐng suō   hǎi shān guāng cuǐ càn qiān lián huà bái yín quē zhào   shì jǐn chéng qīng àn    
xuán zhī shòu zhòng lián   duān wèi shǐ 使 jūn pàn yòng sōng shàng shēng xíng   xiàng sān huái tíng xià jiàn