過潤陂日晴意可喜至暮復雨伯崇有詩因次其韻

宋代 朱熹
客里歲雲暮,我心殊未平。悠悠惜往日,鬱郁懷平生。 況復久陰雨,喜茲霜曉明。那知不終日,又作瀟瀟聲。 坐厭泥塗辱,空嗟鴻雁輕。
suì yún   xīn shū wèi píng yōu yōu wǎng   huái píng shēng    
kuàng jiǔ yīn   shuāng xiǎo míng zhī zhōng yòu   zuò xiāo xiāo shēng    
zuò yàn   kōng jiē hóng yàn qīng