虢略秀才以七言四韻詩為寄輒敢酬和幸惟采覽

宋代 林逋
本無高亮似陽城,但愛松風入耳聲。 五畝自開林下隱,一尊聊敵世間名。 交談不遠樵農客,弄翰慵夸子墨卿。 異日青冥肯回顧,夫君門族舊和羹。
běn gāo liàng shì yáng chéng   dàn ài sōng fēng ěr shēng
kāi lín xià yǐn   zūn liáo shì jiān míng
jiāo tán yuǎn qiáo nóng   nòng hàn yōng kuā qīng
qīng míng kěn huí   jūn mén jiù gēng