過九華山

宋代 蘇轍
南遷私自喜,看盡江南山。 孤舟少僮僕,此志還復難。 侷促守破窗,聯翩過重巒。 忽驚九華峰,高拱立我前。 蕭然九仙人,縹緲淩雲煙。 碧霞為裳衣,首冠青琅玕。 揮手謝世人,可望不可攀。 我行竟草草,安能拍其肩。 但聞有高士,臥聽松風眠。 松根得茯苓,狀若千歲黿。 煮食一朝盡,終身棄腥膻。 腹背生綠毛,輕舉如翔鸞。 相逢欲借問,已在長松端。 何年脫罪罟,出處良自便。 芒鞋拄藤杖,逢山即盤桓。 斯人未可求,岩室儻復存。
nán qiān   kàn jǐn jiāng nán shān
zhōu shǎo tóng   zhì hái nán
shǒu chuāng   lián piān guò zhòng luán
jīng jiǔ huá fēng   gāo gǒng qián
xiāo rán jiǔ xiān rén   piāo miǎo líng yún yān
xiá wèi cháng   shǒu guān qīng láng gān
huī shǒu xiè shì rén   wàng pān
xíng jìng cǎo cǎo   ān néng pāi jiān
dàn wén yǒu gāo shì   tīng sōng fēng mián
sōng gēn líng   zhuàng ruò qiān suì yuán 黿
zhǔ shí zhāo jǐn   zhōng shēn xīng shān
bèi shēng máo   qīng xiáng luán
xiāng féng jiè wèn   zài cháng sōng duān
nián tuō zuì   chū chù liáng biàn 便
máng xié zhǔ téng zhàng   féng shān pán huán
rén wèi qiú   yán shì tǎng cún