過建陽范氏桂林館見其向日娛寶亭館已屬他人

宋代 王邁
桂林當日如春煖,花木清妍差可款。 主人好事玉泉香,行客留題錦囊滿。 桂林今日如冰寒,頹垣壞壁他人管。 窮冬莫贈范叔袍,過竿誰餉子桑飯。 君不見李家偃月堂,金魚玉佩鳴丁當。 冰山一倒扶不起,月固無恙堂已荒。 又不見董家藏塢,翠幕珠幃貯歌舞。 誰知當時賞心事,不救後來燃臍苦。 請君聽我吟桂林,悲歡成敗更相尋。 人生富貴如郵傳,古往今來幾桂林。
guì lín dāng chūn nuǎn   huā qīng yán chā kuǎn  
zhǔ rén hǎo shì quán xiāng   xíng liú jǐn náng mǎn 滿  
guì lín jīn bīng hán   tuí yuán huài rén guǎn  
qióng dōng zèng fàn shū páo   guò gān 竿 shuí xiǎng sāng fàn  
jūn jiàn jiā yǎn yuè táng   jīn pèi míng dīng dāng  
bīng shān dào   yuè yàng táng huāng  
yòu jiàn dǒng jiā cáng   cuì zhū wéi zhù  
shéi zhī dāng shí shǎng xīn shì   jiù hòu lái rán  
qǐng jūn tīng yín guì lín   bēi huān chéng bài gēng xiāng xún  
rén shēng guì yóu chuán   wǎng jīn lái guì lín