過澗歇近

宋代 柳永
酒醒。夢才覺,小閣香炭成煤,洞戶銀蟾移影。人寂靜。 夜永清寒,翠瓦霜凝。疏 簾風動,漏聲隱隱,飄來轉愁聽。 怎向心緒,近日厭厭長似病。鳳樓咫尺,佳期杳無定。展 轉無眠,粲枕冰冷。香虬 煙斷,是誰與把重衾整。
jiǔ xǐng mèng cái jué   xiǎo xiāng tàn chéng méi   dòng yín chán yǐng rén jìng
yǒng qīng hán   cuì shuāng níng shū
lián fēng dòng   lòu shēng yǐn yǐn   piāo lái zhuǎn chóu tīng
zěn xiàng xīn   jìn yān yān zhǎng shì bìng fèng lóu zhǐ chǐ   jiā yǎo dìng zhǎn
zhuǎn mián   càn zhěn bīng lěng xiāng qiú
yān duàn   shì shuí chóng qīn zhěng