過胡駱坑二首
說盡山寒未識寒,此間寒不是人間。
岩崖泉凍琉璃澗,冰雪雲封翡翠山。
一檐衣裳都著盡,兩邊窗子更深關。
聳肩縮頸仍呵手,無策能溫兩腳頑。
shuō
說
jǐn
盡
shān
山
hán
寒
wèi
未
shí
識
hán
寒
,
cǐ
此
jiān
間
hán
寒
bú
不
shì
是
rén
人
jiān
間
。
yán
岩
yá
崖
quán
泉
dòng
凍
liú
琉
li
璃
jiàn
澗
,
bīng
冰
xuě
雪
yún
雲
fēng
封
fěi
翡
cuì
翠
shān
山
。
yī
一
yán
檐
yī
衣
shang
裳
dōu
都
zhù
著
jǐn
盡
,
liǎng
兩
bian
邊
chuāng
窗
zi
子
gēng
更
shēn
深
guān
關
。
sǒng
聳
jiān
肩
suō
縮
jǐng
頸
réng
仍
hē
呵
shǒu
手
,
wú
無
cè
策
néng
能
wēn
溫
liǎng
兩
jiǎo
腳
wán
頑
。