過淮河宿闞石有感

宋代 文天祥
北征垂半年,依依只南土。 今晨渡淮河,始覺非故宇。 江鄉已無家,三年一羈旅。 龍翔在何方,乃我妻子所。 昔也無柰何,忽已置念慮。 今行日已近,使我淚如雨。 我為網常謀,有身不得顧。 妻兮莫望夫,子兮莫望父。 天長與地久,此恨極千古。 來生業緣在,骨肉當如故。
běi zhēng chuí bàn nián   zhǐ nán
jīn chén huái   shǐ jué fēi
jiāng xiāng jiā   sān nián
lóng xiáng zài fāng   nǎi suǒ
nài   zhì niàn
jīn xíng jìn   shǐ 使 lèi
wèi wǎng cháng móu   yǒu shēn
wàng   wàng
tiān cháng jiǔ   hèn qiān
lái shēng yuán zài   ròu dāng