過濠梁別王原叔

宋代 蘇舜欽
交道今莫言,難以古義責。錙銖較利害,便有太行隔。 餘生性闊疏,逢人出胸膈。一旦觸駭機,四向盡戈戟。 平生交遊面,化為虎狼額。謗氣慘不開,中者若病疫。 遂令老成人,坐是亦見斥。既出芸香署,又下金華席。 摧辱實難任,官名亦非惜。罪始職於予,時情未當隙。 今來濠水涯,日夜自羞惕。高風激頹波,相遇過疇昔。 白璧露肺肝,晴雲見顏色。乃知天壤間,自有道義伯。 明日又告行,吁嗟四海窄。
jiāo dào jīn yán   nán zhū jiào hài   biàn 便 yǒu tài xíng
shēng xìng kuò shū   féng rén chū xiōng dàn chù hài   xiàng jǐn
píng shēng jiāo yóu miàn   huà wèi láng é bàng cǎn kāi   zhōng zhě ruò bìng
suì lìng lǎo chéng rén   zuò shì jiàn chì chū yún xiāng shǔ   yòu xià jīn huá
cuī shí nán rèn   guān míng fēi zuì shǐ zhí   shí qíng wèi dāng
jīn lái háo shuǐ   xiū gāo fēng tuí   xiāng guò chóu
bái fèi gān   qíng yún jiàn yán nǎi zhī tiān rǎng jiān   yǒu dào
míng yòu gào xíng   jiē hǎi zhǎi