過涪州懷伊川涪翁兩先生

宋代 李曾伯
昌黎昔作潮州游,潮人百世稱名州。 又聞柳州柳子厚,柳人至今愛其柳。 二公皆以人鳴唐,所至不偶為異常。 卒今江海流落地,化作文物聲名鄉。 涪南僻在巴子國,地絕中州少人物。 天將儒道淑是邦,曾向先朝處羈客。 河南夫子間世賢,山谷老叟人間仙。 一時轍跡相繼至,頓使光價增山川。 嘗嗟道從孟軻死,一貫誰能接原委。 又嗟詩自杜甫亡,四海誰能造詩壘。 幸生伊洛續聖傳,鳶魚遂復窮天淵。 從而江右振餘響,清廟又得存遺弦。 今踰元佑二百載,草木涪人尚知愛。 文章性命雖匪倖,氣象風流久皆在。 惜乎兩公生盛時,下與屈賈同驅馳。 涪人則幸公不幸,天下應怨涪人私。
chāng zuò cháo zhōu yóu   cháo rén bǎi shì chēng míng zhōu
yòu wén liǔ zhōu liǔ zi hòu   liǔ rén zhì jīn ài liǔ
èr gōng jiē rén míng táng   suǒ zhì ǒu wèi cháng
jīn jiāng hǎi liú luò   huà zuò wén shēng míng xiāng
nán zài guó   jué zhōng zhōu shǎo rén
tiān jiàng dào shū shì bāng   céng xiàng xiān cháo chǔ
nán jiān shì xián   shān lǎo sǒu rén jiān xiān
shí zhé xiāng zhì   dùn shǐ 使 guāng jià zēng shān chuān
cháng jiē dào cóng mèng   guàn shuí néng jiē yuán wěi
yòu jiē shī wáng   hǎi shuí néng zào shī lěi
xìng shēng luò shèng chuán   yuān suì qióng tiān yuān
cóng ér jiāng yòu zhèn xiǎng   qīng miào yòu cún xián
jīn yuán yòu èr bǎi zǎi   cǎo rén shàng zhī ài
wén zhāng xìng mìng suī fěi xìng   xiàng fēng liú jiǔ jiē zài
liǎng gōng shēng shèng shí   xià jiǎ tóng chí
rén xìng gōng xìng   tiān xià yīng yuàn rén