過芙蓉對鏡嶺

宋代 韓元吉
世事日千變,勞生憂患多。 誰知度炎熟,正爾陟嵯峨。 峰矗蓮初綻,崖枯鏡未磨。 江東茲絕險,嘆我兩經過。
shì shì qiān biàn   láo shēng yōu huàn duō  
shéi zhī yán shú   zhèng ěr zhì cuó é  
fēng chù lián chū zhàn   jìng wèi  
jiāng dōng jué xiǎn   tàn liǎng jīng guò