過傅驥院竹間

宋代 韓淲
竹深留客南山下,只許幽閒話晚涼。酒盡更須拚酩酊,詩來猶可共徜徉。 無端薄俗從它轉,有底浮華不自忙。意氣如君天地在,床頭書大且韜藏。
zhú shēn liú nán shān xià   zhǐ yōu xián huà wǎn liáng jiǔ jǐn gèng pàn mǐng dǐng shī   lái yóu gòng cháng yáng    
duān báo cóng zhuǎn   yǒu huá máng jūn tiān zài chuáng   tóu shū qiě tāo cáng