過釣瀨望方干故居

宋代 韓淲
今年第一詩,白雲詠玄英。應知避人爾,老去何心情。 烝哉文皇家,身世徒自驚。結廬釣台下,偶然留姓名。 蒼蒼雲山高,雪後江水清。崇朝起春寒,遙林舞風聲。 扁舟轉晴午,餘思柔櫓輕。閒僧奉香火,客來亦逢迎。 笑指嚴與方,可以觀我生。彼此各有時,三吳是神明。
jīn nián shī   bái yún yǒng xuán yīng yīng zhī rén ěr lǎo   xīn qíng    
zhēng zāi wén huáng jiā   shēn shì jīng jié diào tái xià ǒu   rán liú xìng míng    
cāng cāng yún shān gāo   xuě hòu jiāng shuǐ qīng chóng cháo chūn hán yáo   lín fēng shēng    
piān zhōu zhuǎn qíng   róu qīng xián sēng fèng xiāng huǒ   lái féng yíng    
xiào zhǐ yán fāng   guān shēng yǒu shí sān   shì shén míng