過單竹洋逕
兩山何許來,此焉忽相尋。
摩肩不少讓,爭道各載駸。
喬木與修竹,相招為茂林。
無風生翠寒,未夕起素陰。
天垂木末近,日到谷底深。
空山時自響,已動客子心。
行至幽絕處,更聞啼怪禽。
liǎng
兩
shān
山
hé
何
xǔ
許
lái
來
,
cǐ
此
yān
焉
hū
忽
xiāng
相
xún
尋
。
mó
摩
jiān
肩
bù
不
shǎo
少
ràng
讓
,
zhēng
爭
dào
道
gè
各
zài
載
qīn
駸
。
qiáo
喬
mù
木
yǔ
與
xiū
修
zhú
竹
,
xiāng
相
zhāo
招
wèi
為
mào
茂
lín
林
。
wú
無
fēng
風
shēng
生
cuì
翠
hán
寒
,
wèi
未
xī
夕
qǐ
起
sù
素
yīn
陰
。
tiān
天
chuí
垂
mù
木
mò
末
jìn
近
,
rì
日
dào
到
gǔ
谷
dǐ
底
shēn
深
。
kōng
空
shān
山
shí
時
zì
自
xiǎng
響
,
yǐ
已
dòng
動
kè
客
zǐ
子
xīn
心
。
xíng
行
zhì
至
yōu
幽
jué
絕
chù
處
,
gèng
更
wén
聞
tí
啼
guài
怪
qín
禽
。