過春雨亭作

明代 康海
再過此亭下,森疏真可人。樊牆俱勝昔,花柳忽如春。 總得林間趣,偏宜物外身。脩篁軒後出,何啻萬竿新。
zài guò tíng xià   sēn shū zhēn rén fán qiáng shèng huā   liǔ chūn    
zǒng děi lín jiān   piān wài shēn xiū huáng xuān hòu chū   chì wàn gān xīn 竿