過白土嶺,望見芙蓉峰,七八峰最東一峰特奇

宋代 楊萬里
看山須是高處看,低處看來元不見。 君看矮子仰高人,只識長身那識面。 今晨雨止升火輪,一光銷盡千山雲。 千山數日眼中失,今晨頭角都爭出。 初登峻岭也心驚,上到絕頂忽眼明。 天外數枝青玉筆,飛入錦囊寒突兀。 問來還是芙蓉尖,闊開兩窗高捲簾。
kàn shān shì gāo chù kàn   chù kàn lái yuán jiàn  
jūn kàn ǎi zi yǎng gāo rén   zhǐ shí cháng shēn shí miàn  
jīn chén zhǐ shēng huǒ lún   guāng xiāo jǐn qiān shān yún  
qiān shān shù yǎn zhōng shī   jīn chén tóu jiǎo dōu zhēng chū  
chū dēng jùn lǐng xīn jīng   shàng dào jué dǐng yǎn míng  
tiān wài shù zhī qīng   fēi jǐn náng hán  
wèn lái huán shì róng jiān   kuò kāi liǎng chuāng gāo juàn lián