過安樂山聞山上木葉有文如道士篆符雲此山乃

宋代 蘇軾
天師化去知何在,玉印相傳世共珍。 故國子孫今尚死,滿山秋葉豈能神。 真人已不死,外慕墮空虛。 猶余好名意,滿樹寫天書。
tiān shī huà zhī zài   yìn xiāng chuán shì gòng zhēn
guó sūn jīn shàng   mǎn 滿 shān qiū néng shén
zhēn rén   wài duò kōng
yóu hǎo míng   mǎn 滿 shù xiě tiān shū