古墓

宋代 劉克莊
石麟闕耳筍生苔,要讀豐碑與客來。 精舍荒涼僧已出,瓦牆一朵佛桑開。
shí lín quē ěr sǔn shēng tái   yào fēng bēi lái
jīng shè huāng liáng sēng chū   qiáng duǒ sāng kāi