孤梅詠
孤梅在空谷,瀟灑如幽人。
不同桃李花,那知艷陽春。
冰霜歲年晚,苔蘚青滿身。
鼎鼐既不辱,風味良自珍。
孰信姚黃枝?來作灶下薪。
gū
孤
méi
梅
zài
在
kōng
空
gǔ
谷
,
xiāo
瀟
sǎ
灑
rú
如
yōu
幽
rén
人
。
。
bù
不
tóng
同
táo
桃
lǐ
李
huā
花
,
nǎ
那
zhī
知
yàn
艷
yáng
陽
chūn
春
。
。
bīng
冰
shuāng
霜
suì
歲
nián
年
wǎn
晚
,
tái
苔
xiǎn
蘚
qīng
青
mǎn
滿
shēn
身
。
。
dǐng
鼎
nài
鼐
jì
既
bù
不
rǔ
辱
,
fēng
風
wèi
味
liáng
良
zì
自
zhēn
珍
。
。
shú
孰
xìn
信
yáo
姚
huáng
黃
zhī
枝
?
lái
來
zuò
作
zào
灶
xià
下
xīn
薪
。
。