古梅

唐代 佚名
火虐風饕水漬根,霜皴雪皺古苔痕。 東風未肯隨寒暑,又櫱清香與返魂。
huǒ nüè fēng tāo shuǐ gēn   shuāng cūn xuě zhòu tái hén
dōng fēng wèi kěn suí hán shǔ   yòu niè qīng xiāng fǎn hún