古鏡篇寄韓與玉

元代 乃賢
古鏡團團似秋水,美人當窗正梳洗。芙蓉涼月斗嬋娟,默默自憐還自喜。 朝來開匣忽悽然,一痕微雪映華鈿。卻恨東風惜桃李,年年開傍鏡台邊。 粉綿拭鏡還清澈,佳人薄命空愁絕。不如化石在山頭,萬古千年照明月。
jìng tuán tuán shì qiū shuǐ   měi rén dāng chuāng zhèng shū róng liáng yuè dòu chán juān   lián hái
zhāo lái kāi xiá rán   hén wēi xuě yìng huá diàn què hèn dōng fēng táo   nián nián kāi bàng jìng tái biān
fěn mián 綿 shì jìng huán qīng chè   jiā rén mìng kōng chóu jué huà shí zài shān tóu   wàn qiān nián zhào míng yuè