歸自鄂雙蓮生於後池偶作再寄紫微

宋代 岳珂
巋然康廬山,獨秀蓮花峰。派為濂溪源,下有愛蓮翁。 絕學嗣洙泗,千載同清風。書堂二池間,浮翠籠輕紅。 居然不染塵,湧出清泠中。雪藕厲堅節,一念窒以通。 朝卷而暮舒,吸之碧玉溪。潔凝月露潤,妖鄙桃李穠。 食子味崖蜜,擘房透香叢。菰蒲儼不群,魚鳶間相從。 大哉君子操,視此褆其躬。我方賦歸來,來策溪上筇。 家池忽驚見,晴霞照秋空。已迎顥氣澄,況復嘉瑞逢。 雙葩本共根,殊質疑並鍾。摘奇且熟玩,比德思廣充。 嘗聞古之人,即物皆至公。兩岐美報上,同穎還居東。 雙觡賦長卿,奇木對終童。善推仁義端,吻合造化工。 後世煽淫靡,世見了不同。聯芳天泉池,合歡華清宮。 駢花耀鯉湖,十丈聞華潼。徒能資喪志,誰與思念功。 嗟予困蒺藜,坐此五技窮。茲瑞何自來,儆戒如倥侗。 孤植常易摧,初戒先葉恭。競妍必競妒,次戒毋苟容。 美祥不可恃,又以戒其終。恭惟天地心,常比藥石攻。 名理儻未喻,再拜師正蒙。
kuī rán kāng shān   xiù lián huā fēng pài wèi lián yuán xià   yǒu ài lián wēng    
jué xué zhū   qiān zǎi tóng qīng fēng shū táng èr chí jiān   cuì lóng qīng hóng    
rán rǎn chén   yǒng chū qīng líng zhōng xuě ǒu jiān jié   niàn zhì tōng    
cháo juǎn ér shū   zhī jié níng yuè rùn yāo   táo nóng    
shí zi wèi   bāi fáng tòu xiāng cóng yǎn qún   yuān jiān xiāng cóng    
zāi jūn zi cāo   shì gōng fāng guī lái lái   shàng qióng    
jiā chí jīng jiàn   qíng xiá zhào qiū kōng yíng hào chéng kuàng   jiā ruì féng    
shuāng běn gòng gēn   shū zhì bìng zhōng zhāi qiě shú wán   guǎng chōng    
cháng wén zhī rén   jiē zhì gōng liǎng měi bào shàng tóng   yǐng hái dōng    
shuāng zhǎng qīng   duì zhōng tóng shàn tuī rén duān wěn   zào huà gōng    
hòu shì shān yín   shì jiàn liǎo tóng lián fāng tiān quán chí   huān huá qīng gōng    
pián huā yào 耀   shí zhàng wén huá tóng néng sàng zhì shuí   niàn gōng    
jiē kùn   zuò qióng ruì lái jǐng   jiè kōng tóng    
zhí cháng cuī   chū jiè xiān gōng jìng yán jìng   jiè gǒu róng    
měi xiáng shì   yòu jiè zhōng gōng wei tiān xīn cháng   yào shí gōng    
míng tǎng wèi   zài bài shī zhèng méng