歸自成園

宋代 呂本中
新春今幾時,忽有檐外朵。病眼久不明,念此歲月頗。 橋南數畝園,風雨與關鎖。主人厭敲門,荊棘生道左。 還家續殘章,妙句仍帖妥。雖無爐錘工,亦有盤礴裸。 歸帆渺江湖,宿疾眩風火。扶犁伴老農,此語當自我。 君看鄉閭斗,則有閉戶可。慎無學春蠶,作繭自纏裹。
xīn chūn jīn shí   yǒu yán wài duǒ bìng yǎn jiǔ míng niàn   suì yuè    
qiáo nán shù yuán   fēng guān suǒ zhǔ rén yàn qiāo mén jīng   shēng dào zuǒ    
huán jiā cán zhāng   miào réng tiē tuǒ suī chuí gōng   yǒu pán luǒ    
guī fān miǎo jiāng   宿 xuàn fēng huǒ bàn lǎo nóng   dāng    
jūn kàn xiāng dòu   yǒu shèn xué chūn cán zuò   jiǎn chán guǒ