桂枝香 觀木樨有感,寄呂郎中

宋代 陳亮
天高氣肅。正月色分明,秋容新沐。桂子初收,三十六宮都足。不辭散落人間去,怕群花、自嫌凡俗。向他秋晚,喚回春意,幾曾幽獨。 是天上、余香剩馥。怪一樹香風,十里相續。坐對花旁,但見色浮金粟。芙蓉只解添秋思,況東籬、淒涼黃菊。入時太淺,背時太遠,愛尋高躅。
tiān gāo zhēng yuè fēn míng   qiū róng xīn guì chū shōu   sān shí liù gōng dōu sàn luò rén jiān   qún huā xián fán xiàng qiū wǎn   huàn huí chūn   zēng yōu
shì tiān shàng xiāng shèng guài shù xiāng fēng   shí xiāng zuò duì huā páng   dàn jiàn jīn róng zhǐ jiě tiān qiū   kuàng dōng liáng huáng shí tài qiǎn   bèi shí tài yuǎn   ài xún gāo zhú