桂枝香

宋代 徐寶之
人間秋至。對暮雨滿城,沈思如水。桐葉驚風,似語怨蛩齊起。南樓月冷曾多恨,怕而今、夜深橫吹。那堪更聽,蕭蕭槭槭,透窗搖睡。 問楚夢、間云何地。但手約輕綃,省人深意。紅樹池塘,誰見宿妝凝睇。舊時裘馬行歌事,合都歸、汀苹煙芷。思王漸老,休為明璫,沈吟洛涘。
rén jiān qiū zhì duì mǎn 滿 chéng   shěn shuǐ tóng jīng fēng   shì yuàn qióng nán lóu yuè lěng céng duō hèn   ér jīn shēn héng chuī kān gèng tīng   xiāo xiāo   tòu chuāng yáo shuì
wèn chǔ mèng jiān yún dàn shǒu yuē qīng xiāo   shěng rén shēn hóng shù chí táng   shuí jiàn 宿 zhuāng níng jiù shí qiú xíng shì   dōu guī tīng píng yān zhǐ wáng jiàn lǎo   xiū wèi míng dāng   shěn yín luò