桂枝香

宋代 陳亮
仙風透骨。向夏葉叢中,春花重出。駿發天香,不是世間尤物。占些空闊閒田地,共霜輪、伴他秋實。淺非冷蕊,深非幽艷,中無倚握。 任點取、龍涎篤耨。兒女子看承,萬屈千屈。做數珠見,刻畫毋鹽唐突。不知幾樹欒團著,但口吻、非鳴雲室。是耶非也,書生見識,聖賢心術。
xiān fēng tòu xiàng xià cóng zhōng   chūn huā chóng chū jùn 駿 tiān xiāng   shì shì jiān yóu zhàn xiē kōng kuò xián tián   gòng shuāng lún bàn qiū shí qiǎn fēi lěng ruǐ   shēn fēi yōu yàn   zhōng
rèn diǎn lóng xián nòu ér kàn chéng   wàn qiān zuò shù zhū jiàn   huà yán táng zhī shù luán tuán zhe   dàn kǒu wěn fēi míng yún shì shì fēi   shū shēng jiàn shí   shèng xián xīn shù