桂又次韻贈阮甥

宋代 洪咨夔
一樹青青桂子榮,廣寒宮殿玉為楹。 不知天上何年墮,故使人間有種生。 風影碎搖簽帙爽,露華倒洗華頭清。 寸田更與加培埴,收取天香染姓名。
shù qīng qīng guì róng   guǎng hán gōng diàn 殿 wèi yíng  
zhī tiān shàng nián duò   shǐ 使 rén jiān yǒu zhǒng shēng  
fēng yǐng suì yáo qiān zhì shuǎng   huá dào huá tóu qīng  
cùn tián gēng jiā péi zhí   shōu tiān xiāng rǎn xìng míng