歸雁亭觀東坡詩

宋代 韓淲
歸雁亭前坐久之,晴雲吹散碧參差。江湖秋水已如許,慚愧仇池徙倚時。
guī yàn tíng qián zuò jiǔ zhī   qíng yún chuī sàn cēn jiāng qiū shuǐ cán   kuì chóu chí shí