歸雁

唐代 齊己
塞門春已暖,連影起蘋風。雲夢千行去,瀟湘一夜空。 江人休舉網,虜將又虛弓。莫失南來伴,衡陽樹即紅。
sài mén chūn nuǎn   lián yǐng píng fēng yún mèng qiān xíng   xiāo xiāng kōng
jiāng rén xiū wǎng   jiāng yòu gōng shī nán lái bàn   héng yáng shù hóng