貴溪有石相背而生俗名之背夫石余謂妻安背夫抑夫棄之耳易之曰夫棄石

宋代 利登
雙石巑岏倚雲瘦,背立蒼蒼兩成丑。不知底事忤夫君,千載春風不回首。 妾身雖棄妾不冤,混沌初開已相守。君興蟠天雲,妾亦助君去。 終當為霖九地回,白日昭昭此情傃。
shuāng shí cuán wán yún shòu   bèi cāng cāng liǎng chéng chǒu zhī shì jūn qiān   zǎi chūn fēng huí shǒu    
qiè shēn suī qiè yuān   hùn dùn chū kāi xiāng shǒu jūn xīng pán tiān yún qiè   zhù jūn    
zhōng dāng wèi lín jiǔ huí   bái zhāo zhāo qíng