歸田三首

唐代 白居易
人生何所欲,所欲唯兩端。中人愛富貴,高士慕神仙。 神仙須有籍,富貴亦在天。莫戀長安道,莫尋方丈山。 西京塵浩浩,東海浪漫漫。金門不可入,琪樹何由攀。 不如歸山下,如法種春田。 種田意已決,決意復何如。賣馬買犢使,徒步歸田廬。 迎春治耒耜,候雨辟菑畬。策杖田頭立,躬親課僕夫。 吾聞老農言,為稼慎在初。所施不鹵莽,其報必有餘。 上求奉王稅,下望備家儲。安得放慵惰,拱手而曳裾。 學農未為鄙,親友勿笑余。更待明年後,自擬執犁鋤。 三十為近臣,腰間鳴佩玉。四十為野夫,田中學鋤谷。 何言十年內,變化如此速。此理固是常,窮通相倚伏。 為魚有深水,為鳥有高木。何必守一方,窘然自牽束。 化吾足為馬,吾因以行陸。化吾手為彈,吾因以求肉。 形骸為異物,委順心猶足。幸得且歸農,安知不為福。 況吾行欲老,瞥若風前燭。孰能俄頃間,將心系榮辱。
rén shēng suǒ   suǒ wéi liǎng duān zhōng rén ài guì   gāo shì shén xiān
shén xiān yǒu   guì zài tiān liàn cháng ān dào   xún fāng zhang shān
西 jīng chén hào hào   dōng hǎi làng màn màn jīn mén   shù yóu pān
guī shān xià   zhǒng chūn tián
zhòng tián jué   jué mài mǎi shǐ 使   guī tián
yíng chūn zhì lěi   hòu shē zhàng tián tóu   gōng qīn
wén lǎo nóng yán   wèi jià shèn zài chū suǒ shī mǎng   bào yǒu
shàng qiú fèng wáng shuì   xià wàng bèi jiā chǔ ān fàng yōng duò   gǒng shǒu ér
xué nóng wèi wèi   qīn yǒu xiào gèng dài míng nián hòu   zhí chú
sān shí wèi jìn chén   yāo jiān míng pèi shí wèi   tián zhōng xué chú
yán shí nián nèi   biàn huà shì cháng   qióng tōng xiāng
wéi yǒu shēn shuǐ   wèi niǎo yǒu gāo shǒu fāng   jiǒng rán qiān shù
huà wèi   yīn xíng huà shǒu wèi dàn   yīn qiú ròu
xíng hái wèi   wěi shùn xīn yóu xìng de qiě guī nóng   ān zhī wéi
kuàng xíng lǎo   piē ruò fēng qián zhú shú néng é qǐng jiān   jiāng xīn róng