歸田樂引

宋代 黃庭堅
對景還銷瘦。被個人、把人調戲,我也心兒有。憶我又喚我,見我嗔我,天甚教人怎生受。 看承幸廝勾。又是樽前眉峰皺。是人驚怪,冤我忒撋就。拚了又舍了,定是這回休了,及至相逢又依舊。
duì jǐng hái xiāo shòu bèi rén rén tiáo 調   xīn ér yǒu yòu huàn   jiàn chēn   tiān shén jiào rén zěn shēng shòu
kàn chéng xìng gōu yòu shì zūn qián méi fēng zhòu shì rén jīng guài   yuān ruán jiù pàn le yòu shě le   dìng shì zhè huí xiū le   zhì xiāng féng yòu jiù