閨思

明代 于謙
東風蕩漾吹花柳,春色醺人如醉酒。梁間喜見燕將雛,檻外忽聞鶯喚友。 綠窗倦繡且停針,搔首沉吟意轉深。卻喚侍兒開繡戶,輕移蓮步傍花陰。 花陰滿地蝶雙飛,相隨戀戀紅薔薇。欲向花間撲雙蝶,生憎綠刺牽人衣。 歸來長嘆臨妝鏡,宛轉柔情還未定。還未定,誰得知。 須臾鴉噪庭槐晚,又是深閨拜月時。
dōng fēng dàng yàng chuī huā liǔ   chūn xūn rén zuì jiǔ liáng jiān jiàn yàn jiāng chú kǎn   wài wén yīng huàn yǒu    
chuāng juàn xiù qiě tíng zhēn   sāo shǒu chén yín zhuǎn shēn què huàn shì ér kāi xiù qīng   lián bàng huā yīn    
huā yīn mǎn 滿 dié shuāng fēi   xiāng suí liàn liàn hóng qiáng wēi xiàng huā jiān shuāng dié shēng   zēng qiān rén    
guī lái cháng tàn lín zhuāng jìng   wǎn zhuǎn róu qíng hái wèi dìng hái wèi dìng shuí   zhī    
zào tíng huái wǎn   yòu shì shēn guī bài yuè shí