歸殳山一首寄楊德中丁一鶴

元代 貝瓊
殳山即與浣花同,犬吠雞鳴處處通。卜宅定如唐杜甫,部符須得漢文翁。 荷歌夜雨衰猶綠,棗落秋風熟已紅。一鶴道人今可過,九龍山客試相從。
shū shān huàn huā tóng   quǎn fèi míng chù chù tōng zhái dìng táng   hàn wén wēng
shuāi yóu   zǎo luò qiū fēng shú hóng dào rén jīn guò   jiǔ lóng shān shì xiāng cóng