歸日再過分水嶺

宋代 張嵲
茲山已巉絕,盤道乏縈迴。路向日邊出,人從雲外來。 澗聲高更咽,梅蕊雪猶開。卻憶僧房坐,深爐擁細灰。
shān chán jué   pán dào yíng huí xiàng biān chū rén   cóng yún wài lái    
jiàn shēng gāo gèng yàn   méi ruǐ xuě yóu kāi què sēng fáng zuò shēn   yōng huī