檜逕曉步二首

宋代 楊萬里
雨歇林間涼自生,風穿逕里曉逾清。 意行偶到無人處,驚起山禽我亦驚。
xiē lín jiān liáng shēng   fēng chuān 穿 jìng xiǎo qīng  
xíng ǒu dào rén chù   jīng shān qín jīng