歸過石澗

明代 釋函是
別有一天地,巉岩路不窮。白雲扶怪石,碧澗浸寒空。 杖屨虛無際,林巒杳靄中。歸途情更慊,習習起東風。
bié yǒu tiān   chán yán qióng bái yún guài shí   jiàn jìn hán kōng
zhàng   lín luán yǎo ǎi zhōng guī qíng gèng qiàn   dōng fēng