唐代 杜甫
束帶還騎馬,東西卻渡船。林中才有地,峽外絕無天。 虛白高人靜,喧卑俗累牽。他鄉悅遲暮,不敢廢詩篇。
shù dài hái   dōng 西 què chuán lín zhōng cái yǒu   xiá wài jué tiān
bái gāo rén jìng   xuān bēi lèi qiān xiāng yuè chí   gǎn fèi shī piān