宋代 張煒
痴兒總向月中求,不信人間賸有秋。 萬點盡垂金粟顆,一枝宜上玉搔頭。 清香已壓龍涎倒,墮萼宜將蟻醑浮。 吟得詩成對花舉,不須招客費賡酬。
chī ér zǒng xiàng yuè zhōng qiú   xìn rén jiān shèng yǒu qiū  
wàn diǎn jǐn chuí jīn   zhī shàng sāo tóu  
qīng xiāng lóng xián dào   duò è jiāng  
yín shī chéng duì huā   zhāo fèi gēng chóu