宋代 周文璞
偶向花邊立,懸知病已瘳。 小山今夜月,團樹滿庭秋。 清露沾叢底,斜河在上頭。 須臾香更好,還與碧雲浮。
ǒu xiàng huā biān   xuán zhī bìng chōu  
xiǎo shān jīn yuè   tuán shù mǎn 滿 tíng qiū  
qīng zhān cóng   xié zài shàng tou  
xiāng gèng hǎo   hái yún