孤鶴思太清

宋代 朱熹
孤鶴悲秋晚,凌風絕太清。一為棲苑客,空有叫群聲。 夭矯千年質,飄颻萬里情。九皋無枉路,從遣碧雲生。
bēi qiū wǎn   líng fēng jué tài qīng wèi yuàn kōng   yǒu jiào qún shēng    
yāo jiǎo qiān nián zhì   piāo yáo wàn qíng jiǔ gāo wǎng cóng   qiǎn yún shēng